Lượt xem: 567

GIỮ LỬA TRONG CHIẾC ĐÈN KHÔNG ĐƯỢC PHÉP TẮT

Ở một góc lớp, nơi ánh sáng ban trưa len qua song cửa sổ, có một chiếc đèn dầu nhỏ nằm im lìm như thể đã quen với vai trò thầm lặng của mình. Mỗi sáng trước khi bắt đầu tiết dạy, người giáo viên ấy đều nhẹ tay châm dầu, chỉnh bấc, và thắp lên một ngọn lửa. Không quá sáng, không quá rực rỡ, nhưng cũng đủ để sưởi ấm không gian bằng thứ ánh sáng riêng của nghề sư phạm – ánh sáng của một người chọn cách sống cùng lớp học.

Thế nhưng có những ngày, ngọn lửa ấy run rẩy. Không phải vì thiếu dầu, mà vì gió. Những cơn gió ấy không mạnh – chúng chỉ khẽ khàng thổi qua tâm trí giáo viên bằng những tình huống tưởng chừng vô hại: một cái nhìn hờ hững của học sinh, vài phút rối nhịp trong bài giảng, hay một buổi học mà mọi tương tác đều chệch khỏi ý định ban đầu. Gió không lật bàn, không làm sụp lớp học, nhưng gió đủ để khiến một người thầy cảm thấy chao đảo trong chính tiết dạy của mình.

Tôi từng ngồi trước bảng điểm còn bỏ dở vào một buổi chiều muộn, ly cà phê đã nguội từ lâu. Không có áp lực lớn, không có quá tải công việc, nhưng cảm giác lại như vừa đi qua một hành trình dài mà không biết mình đã tiêu hao năng lượng vào đâu. Sau nhiều lần ngẫm lại, tôi mới hiểu rằng những giờ lên lớp không chỉ tiêu tốn sức lực thể chất, mà còn bào mòn dần năng lượng tinh thần – thứ ít ai để ý tới nhưng lại quyết định sự bền bỉ của một người làm nghề giáo.

Trong tâm lý học hiện đại, hiện tượng này có một cái tên: Ego Depletion – trạng thái mà ở đó, não bộ và cảm xúc bị rút kiệt vì phải điều chỉnh liên tục hành vi, ngôn ngữ và phản ứng để giữ đúng vai trò xã hội. Còn trong thực tế lớp học, những giáo viên nhiều năm kinh nghiệm thường chỉ gọi đó là “kiệt cảm” – một cảm giác cạn năng lượng không rõ lý do. Điều đặc biệt là trạng thái ấy không đến từ sự bất lực về chuyên môn, mà từ việc phải giữ vững từng chi tiết nhỏ trong suốt quá trình đứng lớp: nét mặt, tông giọng, ánh mắt, thậm chí là khoảng ngừng giữa hai câu nói.

Nếu ai từng theo đuổi một phong cách dạy học ổn định, từng thiết kế tiết giảng sao cho không khí lớp học luôn trong tầm kiểm soát, thì hẳn sẽ hiểu được cảm giác này. Sự ổn định ấy không đến từ sự may mắn, mà là kết quả của hàng trăm quyết định vi mô được đưa ra trong mỗi phút giây. Và từng quyết định như vậy, dù là việc chọn đứng yên hay di chuyển, nhìn vào học sinh nào hay dừng lại ở điểm nào trong bài giảng, đều đòi hỏi một phần năng lượng tinh thần không thể đong đếm bằng giờ công hay giáo án.

Trước đây, tôi từng nghĩ rằng dạy học hiệu quả là chuyện của giáo trình, kỹ thuật và sự chuẩn bị. Nhưng càng đi sâu vào nghề, tôi càng nhận ra: dạy học hiệu quả là chuyện của tâm thế. Một giáo viên có thể giảng dạy lưu loát, sử dụng các phương pháp sư phạm bài bản, nhưng nếu không còn đủ cảm xúc để giữ nhịp lớp học, thì toàn bộ kỹ năng ấy cũng dễ bị cuốn trôi theo sự xao nhãng đến từ những chi tiết rất nhỏ.

Người thầy trong lớp học, ngoài vai trò giảng giải, còn là người giữ nhịp cuộc đối thoại, giữ cảm xúc tập thể, và giữ cả sự vững vàng của chính mình. Đó là một nghệ thuật sống – không đơn thuần là kỹ thuật sư phạm hay bài giảng chỉn chu. Đó là khi phong cách dạy học không chỉ hiện diện trong cách đứng lớp, mà còn trong cách người giáo viên làm chủ sự hiện diện của mình – dù lớp học hôm đó yên ắng hay nổi sóng.

Tôi đã tự học để gìn giữ những phần năng lượng mà trước đây thường bị tiêu hao không hay biết. Trước khi bắt đầu một tiết học, tôi dành vài giây điều chỉnh lại tâm thế – không phải để giảng dạy, mà để tạo không khí. Một ánh nhìn trực diện, một câu hỏi mở đầu đầy chất người, đôi khi đủ để lớp học hiểu rằng đây là một buổi học đáng để hiện diện. Khi không khí lớp học được thiết lập rõ ràng từ đầu, tôi nhận ra mình không còn cần phản ứng liên tục trong suốt tiết dạy, mà có thể thong thả đưa cả lớp đi qua hành trình của tri thức bằng đúng phong cách dạy học mà mình đã chọn.

Tôi cũng học cách tiết chế việc xử lý cá nhân một cách quá cụ thể. Thay vì gọi tên từng học sinh hay sửa lỗi ngay lập tức, tôi chọn dùng tín hiệu chung: một ánh nhìn bao quát, một khoảng dừng ngắn, một sự im lặng đầy ẩn ý. Những điều tưởng nhỏ đó lại giúp lớp học tự điều chỉnh mà không cần đến những lời nhắc nhở quá thường xuyên.

Cuối cùng, tôi bắt đầu tôn trọng những khoảnh khắc chuyển tiếp giữa các tiết học – không tranh thủ, không lấp đầy bằng những việc vụn vặt. Chỉ vài phút hướng mắt ra cửa sổ, vài nhịp thở đủ dài để tôi cảm nhận lại chính mình sau những phút giây đã dành trọn cho lớp học. Không ai gọi đó là nghỉ ngơi, nhưng với tôi, đó là cách để quay về làm người – trước khi tiếp tục làm giáo viên.

Điều kỳ lạ là: những tiết học nhẹ nhàng nhất, những giờ đứng lớp mà tôi cảm thấy “trôi” nhất, lại thường đến sau những phút tĩnh lặng như vậy. Không còn sự gồng mình, không còn cảm giác “phải làm được điều gì đó”, mà chỉ là một người mang nghề sư phạm bằng tâm thế bình thản, đủ sâu – đủ lặng – để học sinh muốn lắng nghe.

Không có trường lớp nào dạy chúng ta cách giữ mình trong nghề giáo. Người ta nói nhiều về phương pháp, về kỹ năng, về đánh giá học tập, nhưng lại hiếm khi nhắc tới sức chịu đựng cảm xúc của một giáo viên. Một người dạy học hiệu quả không phải là người dạy nhiều lớp hay lúc nào cũng được học sinh yêu quý, mà là người biết giữ tâm thế vững vàng ngay cả khi tiết học vừa qua còn nhiều điều chưa trọn vẹn.

Nếu có điều gì tôi thực sự muốn gửi gắm, thì đó là một sự nhắc nhở nhẹ nhàng dành cho những người vẫn đang chọn nghề giáo làm con đường sống: hãy giữ lại cho mình một phần ánh sáng. Không phải để lùi lại, mà để đi xa hơn. Không phải để trốn tránh, mà để đủ sức hiện diện. Bởi vì người giáo viên, rốt cuộc, không chỉ là người dạy – mà còn là người sống cùng lớp học Và sống, thì cần có năng lượng – không nhất thiết phải dồi dào, nhưng luôn phải được phân phối đúng cách, để ngọn đèn nghề không tắt giữa cơn gió.

Cẩm Nang Dạy Học của Huỳnh Khôi
~ Nâng tầm Nghề Giáo. Nâng danh Cô Thầy. ~

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Thêm tiêu đề của bạn ở đây

Mục Lục Bài Viết

Lên đầu trang